Câu chuyện chuyển nhà

06:15 | 06/05/2017

(TGĐA) - Tôi mua căn hộ chung cư năm ngoái, ở chưa nóng chỗ, năm nay đã rục rịch đòi chuyển đi chỗ khác. 

cau chuyen chuyen nha Lao động là vinh quang
cau chuyen chuyen nha Câu chuyện Hoa hồng ở Mỹ
cau chuyen chuyen nha Sức hút từ thân thiện

Bạn bè gần xa nháo nhác, đoán già đoán non, người bảo chắc sang Tây ở, người lại đoán biết đâu chuyển việc vào Sài Gòn, người nói thôi đúng là có ý trung nhân rồi, bảo gì cũng ăn chắc có biến động lớn của đời. Người cực thân mới biết tôi có bệnh khó ngủ, mà căn nhà ấy hơi ồn ào. Xì trét quá bảo thôi chuyển. Ai nấy đều biết tôi mất quá nhiều công sức cho ngôi nhà thế nào, hơn nữa thay đổi chỗ ở là việc lớn của đời người, chỉ vì mỗi lý do vớ vẩn ấy mà cũng chuyển là sao. Tóm lại cái ý định ấy và lý do ấy là một chuyện kỳ dị khó chấp nhận.

cau chuyen chuyen nha

Tự dưng nghĩ cũng lạ. Nhìn ra xung quanh thấy thiên hạ rất hay thay đổi. Họ thay avatar trên Facebook xoành xoạch tuần một cái. Điện thoại, xe máy, xe hơi đang còn mới, tốt, thời trang, lại vừa mới mua cũng đã háo hức thay. Trong khi có ba thứ đáng lẽ rất nên thay đổi nếu không còn phù hợp là nhà, người và nghiệp thì ai cũng sợ hãi, cho đó là thứ bất biến, nó có nát bét ra như địa ngục cũng ráng mà chịu. Cái điện thoại loại “cùi bắp” tôi dùng đến xước cả màn hình chưa thay. Xe cộ cũng thế, miễn nó còn chạy bon bon, đi giữa đường không... tuột xích là ổn. Tóm lại tôi hạnh phúc nếu hẵng cứ dùng những thứ cũ kỹ mà thân thuộc ấy, nhưng có ba thứ ăn đời ở kiếp thì xét cho kỹ, thấy không còn phù hợp nữa, thậm chí khiến cho mình bất hạnh, thì cũng nên thay đổi. Các cụ xưa nay vẫn cho rằng ở đời có ba việc lớn là cưới vợ, xây nhà, tậu trâu (Trâu đây là sự nghiệp, vì nghiệp xưa của các cụ vốn gắn liền với trâu). Còn có người thì định nghĩa “Hạnh phúc là sáng muốn đi làm, chiều thì muốn về nhà”. Đủ hiểu hạnh phúc hay bất hạnh ở đời cũng chỉ loanh quanh ba cái điều ấy thôi. Người nào sáng ngủ dậy cảm thấy ngại đi làm, ấy là vì không được làm công việc mình thích, mình đam mê và sở nguyện không thỏa mãn, lại chẳng được trọng dụng, đồng nghiệp thì khó ưa, sếp thì chẳng đủ tài để mà phục, đó đã là bất hạnh nửa cuộc đời, vì ngoài thời gian đi ngủ và đánh răng rửa mặt ra, một nửa thời gian của đời người là gắn bó với công việc. Chiều tan sở làm mà bụng cảm thấy không muốn về nhà, vì về nơi ấy chẳng có gì vui, chi bằng tấp quán bia mà dzô dzô trăm phần trăm đến tối khuya hẵng về, thôi thì gộp cả hai là bất hạnh cả cuộc đời.

cau chuyen chuyen nha

Khổng Tử nói rằng: Hãy làm công việc mà bạn yêu thích, như vậy cả cuộc đời bạn sẽ không phải làm việc một ngày nào cả. Nếu đặt câu hỏi: Bạn có thực sự yêu thích công việc bạn đang làm không? Nếu người ta trả lương bạn ít đi thì bạn có muốn làm nó không? Nếu ngay bây giờ có một công ty trả bạn mức lương cao hơn thì bạn có chuyển đi ngay không? Câu trả lời thế nào chúng ta cũng đã biết. Số người đi làm đơn thuần chỉ vì mưu sinh mà tôi đã gặp trên đường đời thật quá nhiều, mà buồn hơn là ngay cả khi họ đã dư tiền để mua vài cái nhà sơ cua làm của hồi môn cho con cái sau này thì vẫn cứ nại lý do miếng cơm manh áo. Tôi còn nhớ hồi năm 2005, có ban nhạc đồng quê rất nổi tiếng ở Việt Nam với cái tên ngộ nghĩnh “Lovely Stupid Men” (Ban nhạc này sau được mời sang tham dự Đại nhạc hội ở Florenze, Italia). Ca sĩ chính của nhóm là anh Simon Rolph. Trước Simon có một công việc rất tốt về ngành hội họa ở London, thu nhập lại đang rất cao. Rồi một sáng đẹp trời, Simon nghĩ “Thế là đủ”. Anh làm đơn xin nghỉ việc, bán nhà và quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới. Trong chuyến viễn du, anh tới Việt Nam và thuê một chiếc xe máy chạy thẳng lên Sa Pa. Trên đường leo núi, Simon gặp tai nạn, gãy chân, ngất xỉu, rồi tỉnh dậy trong bệnh viện. Trong ba tháng an dưỡng tại Hà Nội, một lần Simon đến quán bar và tình cờ gặp Paul Romaine, nhạc sĩ người Australia và một tay contrebasse người Việt ở đó. Thế là thành ban nhạc thành công vang dội. Hồi ở nhà, Simon chỉ dám hát ê a trong buồng tắm. Nay có bao fan hâm mộ, và lại được theo đuổi giấc mơ thầm kín của mình. Simon nói mình hạnh phúc lắm. Lúc ấy trong bụng tôi nghĩ Simon là gã điên, nhưng 11 năm qua đi, tôi nghĩ anh đúng, bởi anh đã đạt được hạnh phúc, còn những người sống mòn như những con kiến ngày ngày tha đầy mồi về tổ mới thực là bất hạnh.

Sự thay đổi, luôn gắn liền với không biết trước và mạo hiểm, nhưng nó có phần trăm khả năng của hạnh phúc. Bằng không, ấy chẳng còn từ nào khác ngoài Sống Mòn.

Tôi cũng gặp quá nhiều người bạn than thở về một gia đình bi kịch, nhưng họ không dám thay đổi nó, bởi họ không đủ tài chính nên chưa biết xoay sở thế nào, họ sợ dư luận dị nghị, họ sợ cha mẹ họ mắng, họ sợ bước chân ra khỏi nhà rồi chả biết có tìm được ai nữa không hay cứ thế mà cô độc nheo nhóc đến hết cả đời, họ sợ làm lại lần nữa rồi không biết liệu có nên thân hay tiếp tục đi vào vết xe đổ, họ sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp đang lên, họ sợ cô đơn vì đã quen nhìn thấy bóng người qua lại trong nhà – dù cái bóng ấy đúng thực là một cái bóng. Tóm lại họ sợ một nghìn thứ. Và họ nại ra một nghìn lý do để tự an ủi lòng mình. Có biết bao cặp đôi sống mòn như hai cái bóng bên nhau đến hết đời. Mới đây một người bạn tôi viết Facebook chia sẻ chuyện ông anh rể mình bỗng dưng đột tử, lại trong lúc đang chờ giấy ly hôn. Mà ông anh ấy đã 70, còn bà chị cũng 64 rồi. Độc giả vào bình luận rằng sao đến tuổi ấy không cố nốt mà còn làm thế. Tôi cũng có cô bạn thân mà cha mẹ một mực đòi ly hôn. Họ ngót 70 rồi. Mới đầu tôi cũng nói giống cư dân mạng: “Thôi tuổi ấy rồi thì sống nốt đi cho xong chớ sao”. Bạn bảo: “Nhưng không chịu được ấy chớ, cứ nhìn thấy mặt nhau là tức”. “Thì bảo ăn riêng ra” – “Vẫn ăn riêng rồi, nhưng đi ra đi vào đụng mặt nhau cứ tức anh ách, cả hai cụ đều không chịu nổi nhau thêm một giờ nào nữa”.

cau chuyen chuyen nha

Ấy là có thể hiểu, đến tuổi đó mà còn đưa nhau đâm đơn ra tòa, tức là cả cuộc đời đã chịu đựng lắm rồi, cho đến lúc giọt nước tràn ly, sức người có hạn, có thể cụ nghĩ: Dù chỉ còn sống một ngày thôi để rồi mai đột tử cũng cần phải được thanh thản và hạnh phúc. Ừ thì ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống, mà ở một căn nhà không như ý, làm công việc không yêu thích, sống với người đồng sàng dị mộng, thì ấy đã là chưa chết mà vội xuống địa ngục. Đức Phật bảo thứ quý giá nhất của con người là Niềm Vui. Thiên đường hay địa ngục ở chính trong tim. Nếu bạn hạnh phúc thì bạn bớt đi được cho thế giới một nỗi buồn. Và bạn cũng chỉ có thể làm cho người khác hạnh phúc một khi bạn cảm thấy hạnh phúc. Khi ta yêu căn nhà của mình, ta chăm chút, trang hoàng khiến nó lấp lánh tươi vui và ấm áp, thì rồi chính vóc dáng ấy lại làm ta trở nên đầy cảm xúc hơn mỗi ngày. Nhưng khi ta không yêu quý nó nữa, hoặc vì lý do gì đó nó làm cho ta trở nên khó chịu, ngôi nhà thế nào cũng trở thành hoang lạnh. Tôi nghĩ thế và nhanh chóng chuyển nhà, vậy thôi.

Mới đây cư dân toàn cầu cứ ồn ào về chuyện của ông Trump, một kết quả mà tôi chẳng lấy làm ngạc nhiên. Người Mỹ vốn thế, họ thích những tổng thống hào hoa, khỏe mạnh, đầy năng lượng, nhưng trên tất cả là họ thích sự thay đổi, thích những luồng gió mới được dự đoán có thể xoay chuyển mọi tình hình, cho dù phỏng đoán có là mạo hiểm 50/50 chăng nữa. Có thế họ mới bầu cho diễn viên Ronald Reagan làm tổng thống, thậm chí bầu diễn viên chuyên đóng vai người hùng cơ bắp Arnold Schwarzenweger làm thống đốc California, điều có thể bất khả thi ở nhiều quốc gia khác. Kết quả là các diễn viên đều làm tốt vai chính khách của mình. Nước Mỹ, mà tổ tiên là những người di cư từ bán cầu này sang bán cầu kia, một đi không trở lại, ở vào cái thời không máy bay, không internet, điện thoại, truyền hình, chẳng biết có gì ở miền đất mới, hiền nhân hay thú dữ, thiên đàng hay địa ngục. Nhưng thay đổi là cả một sự can đảm, và mọi thứ trên đời cũng chỉ 50/50, chỉ thần linh mới chắc chắn toàn vẹn những gì phía trước. Nên, có lẽ chăng người Mỹ, người Anh hiếm khi chỉ vì chạy theo thời trang mà thay đổi mẫu xe và điện thoại, nhưng họ sẵn sàng thay đổi định mệnh của mình bằng những quyết định kỳ lạ và mạo hiểm, hoặc bầu cả một ông tổng thống chưa có hình mẫu tiền lệ bao giờ để hy vọng thay đổi lịch sử.

cau chuyen chuyen nha Taj Mahal – Huyền thoại tình yêu

(TGĐA) - Trong các bảng xếp hạng “10 điểm nên đến trước khi chết”, Taj ...

cau chuyen chuyen nha Tờ Điện ảnh lâu đời tại Việt Nam ra mắt giao diện website mới

(TGĐA) - Sau gần 40 năm phát hành, ngày 05/11/2016, Tạp chí Thế giới Điện ảnh ...

cau chuyen chuyen nha Lao động là vinh quang

(TGĐA) - Từ nhỏ đến lớn, tôi vẫn nghe câu “Lao động là vinh quang”, ...

cau chuyen chuyen nha Câu chuyện Hoa hồng ở Mỹ

(TGĐA) - Đôi khi tôi tự hỏi và tự trả lời: “Người Mỹ có lãng ...

cau chuyen chuyen nha Sức hút từ thân thiện

(TGĐA) - Rõ ràng, thân thiện không phải là cào bằng, dễ dãi, mà thân thiện ...

Di Li