13:09 | 20/04/2026
(TGĐA) - Trong làn sóng làm mới các biểu tượng kinh dị quen thuộc, The Mummy phiên bản do Lee Cronin thực hiện lựa chọn một hướng đi khác biệt.
Trong bối cảnh điện ảnh kinh dị đương đại liên tục tìm cách làm mới các biểu tượng cũ, The Mummy phiên bản mới do Lee Cronin thực hiện đã lựa chọn một hướng tiếp cận táo bạo và mang tính phá vỡ kỳ vọng. Thay vì kế thừa tinh thần phiêu lưu – huyền bí gắn liền với thương hiệu “xác ướp” suốt nhiều thập kỷ, bộ phim gần như đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ để tái định hình câu chuyện dưới góc nhìn của kinh dị thể xác (body horror) – một nhánh thể loại vốn nhấn mạnh vào sự biến dạng của cơ thể và cảm giác ghê rợn mang tính vật lý.
![]() |
Ngay từ những khung hình đầu tiên, The Mummy đã xác lập rõ ngôn ngữ điện ảnh mà nó theo đuổi: không phải nỗi sợ đến từ bóng tối hay những cú giật mình bất ngờ, mà là cảm giác khó chịu tích tụ khi cơ thể con người dần trở nên xa lạ với chính nó. Cronin sử dụng hình ảnh một cách trực diện và không khoan nhượng: da thịt bong tróc, cấu trúc sinh học bị phá vỡ, và những biến đổi mang tính xâm lấn diễn ra ngay trước mắt người xem. Đây không phải kiểu kinh dị “giải trí”, mà là kiểu kinh dị buộc khán giả phải đối diện, thậm chí chịu đựng.
![]() |
Cách tiếp cận này đặt The Mummy vào cùng quỹ đạo với những tác phẩm body horror hiện đại, nơi ranh giới giữa con người và “thứ khác” bị xóa nhòa không phải bởi yếu tố siêu nhiên, mà bởi chính sự suy biến từ bên trong. Đáng chú ý, bộ phim gần như loại bỏ hoàn toàn yếu tố huyền thoại Ai Cập – vốn là cốt lõi của hình tượng xác ướp trong văn hóa đại chúng – để thay thế bằng một dạng “hiện tượng” hoặc “bệnh lý” khó lý giải. Chính sự mơ hồ này giúp câu chuyện thoát khỏi khuôn mẫu quen thuộc, đồng thời tạo ra cảm giác bất an mang tính hiện thực hơn.
Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở việc gây sốc thị giác, The Mummy có lẽ đã không tạo ra nhiều tranh luận đến vậy. Điểm đáng chú ý của bộ phim nằm ở lớp nội dung ẩn phía sau: một bi kịch gia đình được kể bằng ngôn ngữ của kinh dị. Trung tâm câu chuyện xoay quanh sự trở về của một đứa trẻ sau biến cố mất tích, kéo theo hàng loạt thay đổi không thể giải thích. Từ đây, bộ phim phát triển một xung đột mang tính cảm xúc sâu sắc: khi người thân yêu không còn là chính họ, ranh giới giữa yêu thương và sợ hãi trở nên mong manh đến mức nào?
![]() |
Cronin không khai thác đề tài này theo hướng melodrama (bi kịch hóa cảm xúc) quen thuộc, mà giữ một khoảng cách lạnh lùng, gần như quan sát. Chính sự tiết chế này khiến cảm xúc trong phim không bùng nổ mà âm ỉ, len lỏi qua từng chi tiết nhỏ: ánh nhìn nghi ngờ, sự do dự trong hành động, và cảm giác bất lực khi mọi nỗ lực “cứu chữa” dường như vô nghĩa. Ở đây, kinh dị không còn là mục đích, mà trở thành phương tiện để phản ánh một nỗi sợ rất con người: mất đi người thân ngay cả khi họ vẫn còn tồn tại về mặt thể xác.
![]() |
Dẫu vậy, tham vọng nghệ thuật của The Mummy cũng đồng thời là điểm yếu của nó. Việc ưu tiên không khí và hình ảnh hơn cấu trúc kịch bản khiến bộ phim đôi lúc rơi vào trạng thái rời rạc, thiếu liên kết logic giữa các phân đoạn. Nhân vật, dù đóng vai trò trung tâm trong thông điệp, lại chưa được phát triển đủ chiều sâu để tạo ra sự đồng cảm trọn vẹn. Bên cạnh đó, việc lạm dụng các chi tiết gore – dù phù hợp với định hướng body horror. đôi khi mang lại cảm giác phô trương, làm giảm hiệu quả của chính những khoảnh khắc đáng lẽ phải ám ảnh nhất.
Anh Vũ
Đường dẫn: https://thegioidienanh.vn/review-the-mummy-kinh-di-gay-tranh-cai-voi-lop-vo-tom-va-loi-cam-xuc-gia-dinh-87696.html
© Copyright 2022 Hội điện ảnh Việt Nam